Nguyệt Nguyệt Luân Hồi

Chương 56: 56: Vào Tửu Lâu



Tầng mây lép mình sau lớp màu tối tăm của ban khuya, trăng treo cao nơi đỉnh đồi như chưa từng lay chuyển.

Thiên Sơn xưa nay tĩnh mịch, buổi đêm càng thêm phần cô quạnh.

Căn phòng gỗ duy nhất còn sáng đèn chính là nơi ở của tuyệt thế ẩn sư.
Thiên Tuyết mặc một thân y phục trắng tinh tươm, ngồi giăng đèn trước mái hiên phất phơ gió thổi.

Đêm nay nàng càng thức khuya hơn khi trước.
- "Hôm nay là ngày lễ gì sao?"
Thiên Tiêu vừa trở về núi đã đến gặp Thiên Tuyết ngay, y còn chưa thay đạo bào.

Nghĩa muội trước mắt y là người trú ngụ trong tim y đã nhiều năm nay.

Nàng ôn nhu như nước, đoan trang hiền thục, cứ vậy làm y thổn thức đến không thể thoát ra được nữa.

Chất giọng Thiên Tuyết êm dịu tựa mây, trong lành như sương sớm, nàng hồi đáp :
- "Không phải, đột nhiên muốn chút ánh sáng thôi."
Thiên Tiêu tiện tay nâng một chiếc đèn lồng lên, nó còn nhỏ hơn lòng bàn tay của y nhưng ánh sáng êm dịu lắm.
- "Nhớ tiểu nha đầu kia rồi à?"
Thiên Tuyết mang nặng trầm tư phơi bày rõ trên khuôn mặt, nàng chạm mãi một chiếc đèn mà chưa chịu thả đi.
- "Lần đầu tiên muội cảm thấy Thiên Sơn quá đỗi trống trải, nhất thời trong lòng không được thoải mái."
- "Huynh sẽ thường xuyên đến thăm muội."

Thiên Tuyết lặng im một hồi, cuối cùng cũng buông tay cho chiếc đèn cuối cùng bay đi.

Thiên Tiêu lại là người mở lời tiếp :
- "Khi nãy huynh có gặp tiểu nha đầu ở Thanh Giang Thành."
Thiên Tuyết ngước mắt lên nhìn y, y lại nói :
- "Tiểu nha đầu chơi rất vui vẻ, năng lượng tràn đầy, không chút uể oải.

Hơn nữa còn kết giao được hai bằng hữu không tồi."
- "Thật sao? Huynh có biết con bé ở đâu không?"
- "Nghỉ ngơi trong một tiểu quán nhỏ."
- "Vậy thì tốt.

Nguyệt nhi tình tình hào sảng hơn muội, còn có chút nổi loạn giống huynh, khiến muội không thể nào yên tâm được."
- "Tính khí như thế mới không sợ trời, không sợ đất."
- "Nguyệt nhi chưa bước lên Bát Nhã cảnh giới, ở cái ngưỡng lấp lửng kia có hơi nguy hiểm."
- "Huynh sẽ để ý giúp muội, yên tâm nhé."
- "Đa tạ huynh."
- "Giữa huynh và muội còn phải đa tạ cái gì chứ."
Thiên Tuyết mỉm cười rồi khẽ lắc đầu.

Nàng quá đỗi dịu dàng, bên cạnh cũng chỉ quen duy nhất một nam nhân là Thiên Tiêu.

Nhưng vì thái độ của nàng có xu hướng giữ khoảng cách với y, thành ra đã nhiều năm trôi qua y vẫn chưa từng bày tỏ lòng mình với nàng.
~~
Cốc...cốc...cốc...
Két...
Cánh cửa gỗ lâu đời tạo ra tiếng kêu rợn gáy trong đêm.

Người mở cửa là một lão phu nhân tuổi đã xế chiều, lưng hơi khom và tay chống gậy.

Lão già hỏi ba người lạ mặt :
- "Người trẻ tuổi sao lại tìm đến đây vào giờ này?"
Thiên Nguyệt hòa nhã đáp :
- "Chào nãi nãi, ba người chúng con từ xa đến đây bị lạc đường, thấy quán trọ nên muốn xin nhờ qua đêm."
- "Ồ...!Nhưng quán không đón khách giờ này nữa đâu, đã quá canh ba rồi."
- "Vì khuya quá rồi nên chúng con không tiện tìm được chỗ nghỉ ngơi..."
Thiên Nguyệt chưa nói hết câu, lão phu nhân đột ngột chen ngang vào :
- "Thôi được rồi, ba người vào đi."
Lão già mở rộng cánh cửa để ba người đi vào, sau đó lập tức đóng kín.

Bà lão đi trước dẫn đường, lưng hơi khom nhưng đôi chân vẫn rất nhanh nhẹn.

Tửu lâu xa hoa trong lời kể của lão bản kia vậy mà lại có loại cửa cũ lâu đời, sân đá còn có miếng nứt vỡ mà nàng phát hiện khi vô tình giẫm chân vào.

Nếu không phải sau cánh cửa cũ là một tòa đài cao gác tía thì ắt hẳn ba người sẽ không thể nhận ra được đâu.

Lão bà nói :
- "Trong quán trọ bây giờ không có khách nào qua đêm cả, ba người là ngoại lệ đó."
Không phải "tửu lâu" mà là "quán trọ".

Bà lão mở cánh cửa cỡ lớn ra, sảnh tửu lâu rộng mênh mông chìm trong biển màu đen kịt.

Bà vươn tay mời ba người vào trước.

Khi Chu Minh Duẫn là người đi sau cùng cũng đã vào trong sảnh tửu lâu thì cánh cửa lớn đóng sầm lại, bà lão không hề theo cùng.

Thiên Nguyệt nhỏ giọng :
- "Có vấn đề."
- "Cái gì có vấn đề?"
Chu Minh Hiên hỏi, trong khi tư thế đã vào vị trí sẵn sàng, hữu thủ cầm chặt chuôi kiếm.

- "Bà lão kia có vấn đề."
...
- "Không đúng, là tửu lâu này có vấn đề."
Thiên Nguyệt vừa chỉnh sửa suy đoán xong tức thì, một tia sáng đỏ chóe xoẹt ngang qua cạnh khuôn mặt nàng.


Nhãn quang nàng mở to hơn, con ngươi co rút trong sự kinh ngạc.

Huynh đệ họ Chu cùng lúc rút bảo kiếm khỏi vỏ, song nhãn tập trung nhìn mọi hướng.

Bất quá, bóng tối quá dày đặc, vạn vật không có lấy một chút ánh sáng nào soi chiếu.

- "Ai giở trò quỷ?"
Thiên Nguyệt dõng dạc khai khẩu.

Giọng điệu này còn rót thêm phần cảnh cáo.

Nhưng đáp lại nàng cũng chỉ là khoảng không lặng ngắt như tờ.

Nàng hừ lạnh một tiếng, xua hữu thủ nhẹ nhàng sang ngang quét theo một luồng sáng xanh xanh trắng trắng như màu ánh trăng.

Bạc quang này kéo thành một vệt thẳng dài, nàng xuất thủ đẩy nó lên phía trước soi sáng mọi ngóc ngách nó lướt qua.

Ba cặp mắt nương theo chớp sáng nhỏ mà cật lực quan sát.

Quá chăm chú vào hướng di chuyển của dòng linh lực trắng, cả ba người lần nữa bị một thứ vệt sáng đỏ chói sượt qua tầm mắt.
Hahahahahaha......