Nguyên Liệu Nấu Ăn Của Ta Trải Khắp Tu Chân Giới

Chương 6: Chương 6


Không biết núi Đông Cực bắt đầu từ đâu, có một vị tu sĩ đã từng lần theo hướng núi tìm hiểu, sau đó phát hiện hai bên dãy núi là biển mây mênh mông.

Cũng có người muốn băng qua núi Đông Cực để xem thử lãnh địa trong truyền thuyết, nhưng hầu hết đều không vượt qua được, còn một số ít người qua được thì một đi không trở lại.
Núi Đông Cực là cấm địa của tu sĩ, ngay cả cường giả Nguyên Anh muốn đi đến núi Đông Cực cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.

Theo lời những tu sĩ từng đi về kể lại, lúc lên núi Đông Cực thì linh lực sẽ biến mất nhanh chóng.

Trừ phi là cường giả Xuất Khiếu mới có thể chống lại, nhưng Tu Chân Giới hiện tại đã không còn được như xưa.

Hiện tại, Tu Chân Giới chỉ có sáu tu sĩ Xuất Khiếu, nếu như Ngôn Bất Hối thành công thì sẽ là bảy người.
Bảy người ở Tu Chân Giới làm đại lão* chẳng phải tốt hơn sao? Việc gì phải đến núi Đông Cực tìm đường chết?
Lại nói đến chưởng môn Ôn Quỳnh của Định Khôn Tông, một trong ngũ đại tông môn, đã từng vượt qua núi Đông Cực, nhưng sau khi Ôn Quỳnh trở về đã ngậm miệng không tiết lộ một lời về phong cảnh bên kia núi.

Dù sao thì từ đó đến nay, không có nhân tu nào liều chết cố gắng vượt qua núi Đông Cực nữa.
Tuy nhiên, có rất nhiều tu sĩ đến núi Đông Cực không vì lý do gì khác mà bởi vì núi Đông Cực vừa cao vừa lớn, trên núi có nhiều linh thảo.

Chỉ cần không vượt qua khỏi sườn núi, nhiều người có thể tìm được linh thảo để đổi lấy bảo vật.
Khi Đỗ Hành đến núi Đông Cực, trời đã chập tối.

Thời gian ban ngày trong mùa đông vốn ngắn ngủi, nên Đỗ Hành phải tranh thủ tìm một nơi trú chân trước khi mặt trời lặn, nếu không sẽ gặp rắc rối.
Nếu không tìm được nơi thích hợp để dừng chân cũng không sao, Vân Trung Hạc đã cho cậu một động phủ đơn sơ phiên bản Tu Chân Giới.

Nói là động phủ, nhưng thực ra không có động cũng không có phủ, chỉ có một căn nhà gỗ nhỏ, bên ngoài dán phù chú là có thể qua đêm.

Lúc trước vào buổi tối không tìm được chỗ ở, cậu phải dựa vào căn nhà gỗ này để nghỉ ngơi.
Đỗ Hành tìm một chỗ bằng phẳng giữa rừng cây, sau khi giẫm phẳng lớp tuyết rộng hơn mười mét vuông, cậu lấy động phủ ra.


Động phủ này được đặt trong một miếng ngọc thạch, bình thường trông giống như một món trang sức, nhưng trong lúc nguy cấp nó có thể cứu mạng.
Nhà trúc không chịu được cái lạnh khắc nghiệt bên ngoài nhưng có thể chắn gió rét.

Cách đây vài hôm, Đỗ Hành còn dựng một cái bếp lò đơn giản trong nhà trúc.
Trời đông rét mướt như thế này, bên trong bếp lò còn có than nóng đang bốc lên từng đốm lửa nhỏ.

Chỉ cần dựa gần bếp lò, quấn vài bộ y phục là có thể sống sót rồi.
Hôm nay đã đến núi Đông Cực, Đỗ Hành có lẽ phải dựa vào động phủ này để che mưa tránh gió trong một thời gian dài.

Đợi đến mùa xuân ấm áp, cậu sẽ tìm cơ hội để sửa lại căn nhà trúc nhỏ của mình.

Trong tâm trạng thoải mái, Đỗ Hành hầm một nồi canh gà.

Túi trữ vật quả là một món đồ xịn xò, lúc bỏ Phạn Thiên Kê vào như thế nào thì lấy ra vẫn y như cũ.

Phạn Thiên Kê cũng xịn nữa, thân thì to thịt lại nhiều, hầm canh hay đem kho đều rất ngon.
Có điều vẫn có một thiếu sót, đó là gia vị không đủ, nếu đầy đủ gia vị thì món canh trong nồi của Đỗ Hành sẽ càng ngon hơn.

Cậu còn đặc biệt nấu một nồi cơm linh mễ*, hôm nay phải tự khao bản thân một bữa ra trò.
Xung quanh đã dán sẵn phù triện, Đỗ Hành xới cơm xong chuẩn bị ăn, liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng hú của một con dã thú.

Cậu chưa từng nghe thấy một tiếng hú nào trầm như vậy, nó phát ra từ bốn phương tám hướng, khiến cậu sợ đến dựng cả tóc gáy.

Trong lòng cậu dâng lên một nỗi bất an, cậu nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ của nhà trúc.
Vừa nhìn thì bắp chân Đỗ Hành liền run rẩy, cậu không thấy hết được cả đám dã thú, chỉ thấy vài đôi mắt đỏ như máu, mỗi đôi đều muốn to hơn cái bát của hắn.


Cậu so sánh kích thước của đám dã thú rồi hít một hơi lạnh.

Đây là loại dã thù gì chứ? Cao hơn cả nhà trúc nữa? Nhà trúc của cậu mỏng manh như vậy, liệu có thể chịu được một cái tát của chúng không?
Đỗ Hành vội vàng đóng cửa sổ lại, cậu không dám nhìn tiếp.

Cậu nghĩ hành trình đến dị giới của cậu chắc là dừng ở đây rồi.

Đỗ Hành buồn bã nhìn bếp lò của mình, cậu cứ gặp vận xui kiểu gì ấy, mỗi lần muốn ăn đồ ngon thì sẽ hấp dẫn mấy thứ kỳ quái đến!
Đỗ Hành hạ quyết tâm, cho dù chết cũng phải làm ma no! Cậu cầm đũa chuẩn bị ăn, ngay khi vừa định cho miếng thịt vào miệng thì có tiếng gầm gừ kinh thiên động địa từ bên ngoài vọng vào, âm thanh đó như chó hoang bị giẫm phải đuôi, thê lương không gì bằng.

Tay cậu run rẩy làm miếng thịt trên đũa rơi xuống đất cái bẹp.
Nền nhà trúc bắt đầu rung chuyển, tiếng gào thảm thiết xung quanh càng ngày càng lớn, Đỗ Hành nghe thấy tiếng nổ rần trời, chấn động đến nỗi canh trong nồi lay động.

Bữa cơm này có lẽ không ăn được rồi, Đỗ Hành cảm thấy như chính mình đang ở giữa trận chiến của một đám dã thú, mùi máu tanh xuyên qua vách trúc xộc lên chóp mũi.
Đỗ Hành vẫn không cách nào bình tĩnh ăn hết bát cơm, nhà trúc của cậu có thể bị dã thú đạp bẹp trong phút chốc, cậu sẽ trở thành đống thịt nát bất cứ lúc nào.

Ăn không vô, không ăn nổi, hết thèm ăn rồi.
Đỗ Hành mở cửa sổ, có chết cậu cũng phải chết một cách rõ ràng, rốt cuộc là loài dã thú gì định tấn công nhà trúc giết cậu.

Ngoài cửa sổ tối om, cậu không thể thấy rõ được, chỉ có thể nhìn thấy từng đợt từng đợt bông tuyết bay lên, nhờ kim quang hắt lên từ phù triện dán bên ngoài nhà.
Bên ngoài kim quang, chỉ có thể nhìn thấy những bóng đen mơ hồ, nhìn một hồi, Đỗ Hành mới nhận ra những bóng đen này...! hình như đang chạy trốn vào sâu trong rừng?
Chung quanh dần dần trở nên yên tĩnh, phù triện dán trên nhà trúc cũng dừng lại, không còn phát ra kim quang.

Tất cả dường như sóng yên biển lặng, Đỗ Hành xoa xoa đầu vẻ mặt bối rối, vừa nãy điệu bộ như sắp chết rồi, hiện tại xem như không có chuyện gì xảy ra?
Không, không đúng, cây cối xung quanh ngôi nhà đổ rạp xuống, như thể chúng bị kéo lên khỏi mặt đất.


Mặt đất phủ đầy tuyết cũng xuất hiện nhiều chỗ lộ ra bùn đất.

Mọi thứ vừa xảy ra đều là thật!
Lúc này, Đỗ Hành nhìn thấy một luồng sáng đang bay về phía mình, luồng sáng có kích thước bằng cái chậu rửa mặt, vừa nhảy vừa phát ra tiếng kêu vui tai.

Một lúc sau, luồng sáng bay đến trước mặt Đỗ Hành, Đỗ Hành nhìn kỹ lại, có phải luồng sáng gì đâu, đây là một con gà lông xù tròn xoe, ú na ú nần!
Con gà béo này không có cổ mà có một bản mặt to, trông cũng không giống cú mèo lắm.

Nó ngồi xổm trước mặt Đỗ Hành, kêu hai tiếng rồi lắc cánh: "Chíp chíp~" Đỗ Hành và nó bốn mắt nhìn nhau, cậu chưa từng thấy con gà nào to, tròn và dễ thương như vậy.

Đây là giống gà gì? Trưởng thanh chưa?
Con gà lại rung cánh: "Chíp chíp~" Đỗ Hành cười: "Ngươi từ đâu tới á?" Gà đứng dậy nghênh ngang đi vào nhà trúc, Đỗ Hành vội vàng đi theo đóng cửa lại: "Ngươi tới nhà của ta chơi à? "
Con gà lông xù này thoải mái ngồi bên bếp lò của Đỗ Hành, rũ lông rồi lại tự mình chải lông.

Đỗ Hành cảm thấy tên nhóc này rất đáng yêu, có lẽ bị băng tuyết ngoài kia làm cho lạnh cóng rồi.

Cậu chưa gặp con gà nào dạng người như vậy.
Không kịp nghĩ tới những chuyện vừa xảy ra bên ngoài, con gà mở cái miệng nhỏ màu vàng nhạt nhìn Đỗ Hành: "Chíp~~" như đang cầu xin đồ ăn, Đỗ Hành:...
Xin ăn từ một đầu bếp, đây là con gà gan dạ nhất mà Đỗ Hành từng thấy.

Nhưng tâm tình Đỗ Hành hôm nay rất tốt, đặc biệt là đại nạn không chết, cậu cũng thả lỏng hơn.

Cậu bốc một nắm cơm nhét vào miệng gà: "Ăn đi."
Đỗ Hành chống cằm nhìn con gà, nó thật đáng yêu, nếu nó không có chủ nhân mà ngày mai cũng không bỏ đi thì Đỗ Hành quyết định sẽ nuôi nó! Cái miệng bị nhét đầy cơm nên chú ta giương cổ lên cố gắng nuốt hết, hai cánh vỗ vỗ, đáng yêu muốn chết luôn.

Đỗ Hành sờ sờ bộ long tơ của gà nhỏ: "Ăn đi, trong nồi vẫn còn." Gà nhỏ nghe vậy liền nhảy lên bệ bếp, nhìn chằm chằm vào nồi canh gà: "Chíp Chíp~"
Đỗ Hành vội vàng ôm nó xuống: "Sao mày lại không biết khách khí gì hết vậy? Đó là canh gà, ngươi uống được không? Tụi bây là đồng loại, gà con thì nên ngoan ngoãn ăn cơm đi.

Đừng làm loạn." Con gà nhỏ này thế mà lại khá nặng, Đỗ Hành ôm nó vào lòng như thể đang ôm lấy một quả cân, nhưng xúc cảm khi chạm vào nhóc con này thật quá dễ chịu, rất mềm mại.

Con gà vùng vẫy vài lần thấy Đỗ Hành không bị lay động, nó ngóc đầu lên, kêu chíp chíp hai tiếng để lấy lòng.


Đỗ Hành nhẹ nhàng đặt nó xuống: "Mày là gà nhỏ của nhà ai mà buổi tối lại chạy lung tung ở đây nhỉ.

Lại đây ăn thêm chút cơm đi."
Lúc này có tiếng gõ cửa nhịp nhàng vang lên, Đỗ Hành lại dựng tóc gáy: "Ai...!Ai đó?" Giọng của một nam nhân từ ngoài cửa truyền đến, một giọng nói rất ổn trọng, vững vàng như núi Đông Cực, lẫn trong đó còn có một chút ớn lạnh: "Hài tử nhà ta không hiểu chuyện, làm phiền tiên sinh rồi."
Hài tử? Đỗ Hành nhìn con gà đang ăn đến tròn vo bụng kia, chợt nhớ tới lời Vân Trung Hạc từng nói, núi Đông Cực là địa bàn của yêu tu, vậy con gà này là yêu tu sao? Đây là lần đầu tiên Đỗ Hành nhìn thấy yêu tu, hơi khác so với những gì cậu tưởng tượng nha.
Đỗ Hành xoa xoa đầu gà nhỏ: "Phụ huynh mày tới tìm kìa, mày đợi đó." Đỗ Hành vừa nói vừa kéo chốt cửa, "Xin chờ một chút."
Cánh cửa mở ra, gió tuyết mang theo hơi lạnh ập vào mặt Đỗ Hành.

Trước cửa, có một bóng người cao lớn đang đứng đối diện, cả người vận hắc y, tay chống một chiếc ô màu lục lam.
Dưới tán ô là một thanh niên cao lớn như ngọc*, dung mạo đẹp như tranh vẽ, nhưng thần sắc lại lạnh lùng, tựa như đóa hoa cao lãnh không thể chạm tới.

Người đó tự báo gia môn: "Tại hạ Huyền Ngự, đến tìm tiểu bối."
Đỗ Hành cuống quýt chào hỏi: "Mời vào, mời vào, tiểu bối ngươi đang nói là tiểu hoàng kê nhỉ? Nó đang ăn cơm." Đỗ Hành trong mắt tràn đầy kinh ngạc nhìn nam nhân, cậu từ lâu đã nghe nói chim trống trong tự nhiên rất đẹp, vì vậy một nam nhân đẹp trai như vậy chắc hẳn là một yêu tu thuộc loài chim nào đó!
Nghĩ như thế cảm thấy thật là...
Lúc này trong phòng bỗng phát ra tiếng húp canh xì xụp, Đỗ Hành quay đầu lại thì thấy chú gà vàng vẫn chưa từ bỏ ý định mà nhảy lên bệ bếp, chổng mông uống canh gà trong nồi! Huyền Vũ nét mặt miễn cưỡng*, Đỗ Hành tối sầm mặt, chết rồi, hôm nay chơi ngu* đi hầm canh gà để uống làm chi!
Đây không phải là nấu đồng loại của người ta trước mặt người ta sao? Đỗ Hành đoán rằng cậu có thể sẽ không nhìn thấy được mặt trời ngày mai rồi.
- Hết chương 6 -
Chú thích:
*Đại lão (大佬): người đứng đầu, người có quyền lực nhất định, ông trùm, thủ lĩnh,...
*Cơm linh mễ: đoạn này bản gốc là 灵米饭 (linh mễ phạn) đại loại là cơm linh/linh cơm, nhưng cái nào cũng kỳ quái hết á:v nên tui dịch thành "cơm linh mễ", nói chung vẫn là cơm trắng thui chứ không phải món ăn nào lạ lùng:v.
*Cao lớn như ngọc: bản gốc là 长身玉立 (trường thân ngọc lập), chỉ thân dài thẳng như ngọc.
*Miễn cưỡng: bản gốc là 不便 - bất tiện, phiền phức.

(Không biết ý tác giả là sao nữa.

Hay có khi viết sai chính tả cũng nên 不变 /bùbiàn/: không đổi, mà nhầm thành不便 /bùbiàn/: bất tiện:v)
*Chơi ngu: Đoạn này dịch hơi bay tí, mọi người thông cảm nhé, nếu có sai sót gì thì góp ý tui nhe.

Bản gốc nó là như này 他今天好玩死不死的煮了鸡汤喝! Trong đó có cụm 死不死: ý nghĩa là gặp rắc rối khiến bạn muốn chết cho rồi, và thường được dùng để phàn nàn về những điều hoặc hành vi mà bạn không thể hiểu, không thể chịu đựng hoặc đơn giản là cực kỳ ngu ngốc..